Bài viết nêu các nguyên tắc chung về sinh hoạt. Mọi vấn đề sức khoẻ kéo dài — mất ngủ, sụt cân, mệt mỏi không rõ nguyên nhân — cần được người có chuyên môn y tế đánh giá, không tự xử lý theo kinh nghiệm.
Khi tới hạn nộp, khi thí nghiệm chạy dở, khi luận án còn chương chưa viết — ba thứ bị cắt đầu tiên luôn là ngủ, vận động và ăn uống tử tế.
Cách nghĩ đằng sau là: đây là thời gian có thể vay để làm việc. Vấn đề nằm ở chỗ ba thứ này không phải chi phí của công việc trí óc — chúng là điều kiện của nó.
Thiếu ngủ làm hỏng đúng thứ bạn cần
Bốn tác động, và chúng nhắm thẳng vào năng lực nghiên cứu:
Trí nhớ làm việc giảm — khả năng giữ nhiều thông tin trong đầu cùng lúc, thứ cần cho việc theo dõi một lập luận phức tạp.
Khả năng phát hiện lỗi giảm. Đây là lý do các lỗi trong mã, trong tính toán, trong bản thảo tăng vọt trong giai đoạn thiếu ngủ.
Khả năng nhìn ra liên hệ mới giảm. Phần sáng tạo của nghiên cứu là phần chịu ảnh hưởng sớm nhất.
Khả năng tự đánh giá cũng giảm — người thiếu ngủ không nhận ra mình đang làm việc kém. Đây là điểm nguy hiểm nhất: bạn không có tín hiệu nào báo rằng nên dừng.
Hệ quả thực tế: làm thêm ba tiếng bằng cách ngủ ít ba tiếng thường là một phép trừ, không phải phép cộng. Ba tiếng thêm được làm với chất lượng thấp, và ngày hôm sau cũng làm với chất lượng thấp.
Ngủ đủ trong mùa bận
Năm việc, và ba việc đầu là những việc dễ làm nhất:
Giữ giờ dậy cố định, kể cả cuối tuần. Giờ dậy ổn định thì giờ ngủ tự điều chỉnh theo; làm ngược lại thì khó hơn nhiều.
Đặt một giờ dừng làm việc và giữ nó như một cuộc hẹn. Không có giờ dừng thì công việc luôn lấn thêm, vì nó không bao giờ hết.
Không làm việc trên giường. Một ranh giới vật lý đơn giản và nó có tác dụng thật.
Tách ba mươi phút giữa lúc dừng làm việc và lúc ngủ. Não đang chạy một vấn đề không tắt ngay khi đóng máy.
Nếu tỉnh giấc vì nghĩ ra một ý, ghi lại rồi ngủ tiếp. Một cuốn sổ cạnh giường giải quyết được việc này — phần lớn các lần thức giấc kéo dài là do sợ quên mất.
Vận động: mức tối thiểu có tác dụng
Không cần một chương trình tập luyện. Ba mức, và mức đầu đã đủ để thấy khác biệt:
Đi bộ hai mươi tới ba mươi phút mỗi ngày. Đi tới chỗ làm, đi lúc nghỉ trưa, đi sau bữa tối.
Đứng dậy mỗi giờ. Ngồi liên tục nhiều giờ là hình thái làm việc của phần lớn người làm nghiên cứu, và nó có hại độc lập với việc có tập thể dục hay không.
Một hoạt động mạnh hơn vài lần mỗi tuần nếu sắp xếp được.
Lý do vận động đáng ưu tiên hơn người ta nghĩ: nó là một trong số ít việc cải thiện đồng thời giấc ngủ, tâm trạng và khả năng tập trung — ba thứ mà công việc nghiên cứu phụ thuộc vào.
Một điểm phụ nhưng thật: nhiều vấn đề khó được giải trong lúc đi bộ. Rời khỏi bàn không phải là ngừng làm việc.
Ăn uống khi bận
Bốn nguyên tắc thực tế, không phải chế độ ăn:
Đừng bỏ bữa để làm việc tiếp. Đói làm giảm khả năng tập trung nhanh hơn nhiều so với mức thời gian tiết kiệm được.
Chuẩn bị sẵn thức ăn cho các ngày bận. Nấu một lần cho vài bữa, hoặc để sẵn đồ ăn được ngay. Quyết định "ăn gì" khi đang mệt thường ra kết quả kém.
Uống đủ nước. Mất nước nhẹ gây mệt và đau đầu, và nó rất phổ biến ở người ngồi làm việc nhiều giờ trong phòng máy lạnh.
Cà phê có giới hạn. Nó hữu ích, nhưng uống muộn trong ngày làm hỏng giấc ngủ đêm đó — và giấc ngủ hỏng lại dẫn tới nhu cầu nhiều cà phê hơn ngày hôm sau.
Vì sao ba thứ này bị bỏ trước tiên
Ba lý do, và hiểu chúng giúp chống lại:
Hậu quả xuất hiện muộn. Một đêm thiếu ngủ không làm hỏng gì rõ ràng; ba tháng thiếu ngủ thì có.
Chúng không có hạn nộp. Mọi thứ khác đều có người chờ, có ngày phải xong. Giấc ngủ thì không ai nhắc.
Có một quan niệm rằng làm nghiên cứu là phải hy sinh. Trong nhiều môi trường, việc kể mình thức đêm được xem như dấu hiệu của sự nghiêm túc — trong khi nó thường là dấu hiệu của việc tổ chức công việc kém.
Giai đoạn thật sự phải căng
Có những lúc không tránh được — mấy ngày trước hạn nộp, một đợt thí nghiệm phải chạy liên tục. Ba nguyên tắc:
Giới hạn nó bằng ngày cụ thể. "Căng tới thứ sáu" khác hẳn "căng cho tới khi xong".
Ưu tiên giấc ngủ hơn hai thứ kia nếu phải chọn.
Có thời gian hồi phục sau đó, và lên kế hoạch cho nó từ trước chứ không phải khi đã kiệt.
Quay lại sau một thời gian bỏ bê
Ba nguyên tắc:
Bắt đầu từ một thứ, không phải cả ba. Và nên bắt đầu từ giấc ngủ, vì nó làm hai thứ kia dễ hơn.
Đặt mức thấp tới mức không thể không làm được — đi bộ mười phút, ngủ sớm hơn hai mươi phút. Mục tiêu lớn sau một thời gian dài bỏ bê thường thất bại trong tuần đầu.
Đừng chờ hết bận. Sẽ không có lúc nào hết bận — đó là tính chất của công việc này, không phải một giai đoạn.
Và một điều đáng nhớ: người giữ được ba thứ này qua bốn năm không phải người ít tham vọng hơn. Họ là người nhận ra rằng luận án cần một người còn đủ sức để viết nó.
Thiếu ngủ ảnh hưởng thế nào tới công việc nghiên cứu?
Giảm trí nhớ làm việc, giảm khả năng phát hiện lỗi, giảm khả năng nhìn ra liên hệ mới, và giảm cả khả năng tự đánh giá — nên bạn không có tín hiệu nào báo nên dừng.
Mức vận động tối thiểu có tác dụng là bao nhiêu?
Đi bộ hai mươi tới ba mươi phút mỗi ngày và đứng dậy mỗi giờ — nó cải thiện đồng thời giấc ngủ, tâm trạng và khả năng tập trung.
Vì sao ba thứ này hay bị bỏ trước tiên?
Vì hậu quả xuất hiện muộn, vì chúng không có hạn nộp, và vì có quan niệm rằng làm nghiên cứu là phải hy sinh.
Quay lại sau thời gian bỏ bê thì bắt đầu từ đâu?
Từ một thứ thôi, và nên là giấc ngủ vì nó làm hai thứ kia dễ hơn — với mức thấp tới mức không thể không làm được.